Tổng số lượt xem trang
Hành trình làm cha mẹ thật sự không hề đơn giản.
Lấy tâm thế áp đặt từ một người cha, người mẹ thì rất dễ — nhưng lại dễ gây tổn thương cho trẻ.
Còn đứng ở góc độ là người bạn đồng hành cùng con, cha mẹ phải học rất nhiều thứ, trong đó điều đầu tiên là nhẫn — và học cách khơi gợi cảm xúc, lắng nghe và kiềm chế bản thân.
Vợ chồng Mập không phải là những bậc cha mẹ hoàn hảo. Cũng đang lần mò tìm cách dạy con, vì con mình cũng không phải là đứa trẻ “dễ dạy”. Nhiều lúc cảm xúc dâng lên rất mạnh, nhưng vẫn cố nhắc lòng nuốt xuống — để không dùng đòn roi, không chì chiết, không mắng nhiếc, không hạ thấp nhân phẩm của con trong những lúc nóng giận.
Dưới đây là phần lược dịch và tổng hợp của thegioinhasam
❓ Khi trẻ bỗng nhiên không muốn đến lớp
Có khi nào bạn gặp tình huống:
Trẻ từ 3–5 tuổi đột nhiên khăng khăng không chịu đến lớp, trong khi trước đó đi học rất vui vẻ và hào hứng?
Điều này khiến cha mẹ vô cùng lo lắng:
Con có bị bạn trêu chọc không? Cô giáo có làm gì con không? Con có bị tổn thương ở trường không?
9 lý do phổ biến khiến trẻ chán đến trường
-
Cãi nhau với bạn
-
Không thích đồ ăn ở trường
-
Nhớ mẹ, ông bà, hoặc người chăm sóc sau một thời gian nghỉ ở nhà
-
Bạn thân chơi với người khác
-
Bị cô giáo la
-
Không muốn tham gia một hoạt động nào đó (ví dụ: học bơi)
-
Trời lạnh, không muốn chơi ngoài trời
-
Căng thẳng, lo lắng khi chơi trò tập thể
-
Cơ thể không khỏe
Và còn rất nhiều lý do khác nữa…
🌿 Cách phản ứng trong những ngày đầu
Ngày đầu tiên trẻ tỏ ra không muốn đi học:
Thay vì hỏi dồn: “Sao con không muốn đi?”, hãy thử nói:
“Con cứ thử đi học xem sao nhé. Nếu thật sự con không muốn nữa, khi về mình sẽ nói chuyện tiếp.”
Nếu trẻ khóc lóc, kiên quyết không đi:
Cha mẹ có thể đưa ra hai hướng:
Cách 1 — Thỏa hiệp có điều kiện:
“Hôm nay con có thể nghỉ. Nhưng ngày mai con hứa là sẽ đi nhé.”
Nếu hôm sau trẻ vẫn nói không muốn đi, hãy nhắc nhẹ:
“Hôm qua con đã hứa rồi mà, hôm nay mình cùng đi nhé.”
Cách 2 — Gợi sự tò mò:
“Hôm nay ở trường có vài chuyện vui lắm, mẹ con mình cùng đi xem thử nha.”
🧩 Khi trẻ viện cớ “con đau bụng, đau chân…”
Khi bị hỏi dồn, nhiều trẻ sẽ nói những lý do “giả bệnh”.
Lúc đó đừng bác bỏ ngay, hãy đồng cảm trước:
“Ồ, vậy à con? Con đau vậy mẹ lo lắm.”
Rồi hỏi tiếp:
“Vậy mình có cách nào vừa đi học được mà con vẫn thấy ổn hơn không?”
Cách đặt câu hỏi này giúp trẻ mở lòng hơn.
🗝️ Khi trẻ không nói lý do thật
Nếu trẻ nhất quyết không nói, hãy đổi cách hỏi, ví dụ:
“Mẹ nhờ con một chuyện được không? Cô giáo của con thích màu gì vậy? Mẹ không biết…”
Điều này kích thích sự tò mò, khiến trẻ muốn đi học để tìm câu trả lời cho “nhiệm vụ” của mình.
Những ngày sau có thể tiếp tục:
“Bạn A thích màu gì hả con?”
“Lớp mình hôm nay chơi trò gì vậy?”
Nếu trẻ nhanh chán, hãy thay đổi chủ đề để giữ sự hứng thú.
🌼 Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời
Vì nếu chưa tìm ra nguyên nhân gốc rễ, tình trạng chán đi học có thể quay lại.
Khi đó cha mẹ cần:
-
Trao đổi trực tiếp với cô giáo / bảo mẫu
-
Hỏi thăm sinh hoạt ở lớp
-
Phối hợp cùng cô để hỗ trợ trẻ
Luôn nhớ:
Một chuyện rất nhỏ với người lớn có thể là chuyện rất lớn với trẻ.
Khi trẻ nói ra dù chỉ là lý do nhỏ nhất, hãy nghiêm túc lắng nghe, tránh nói:“Có vậy thôi mà cũng giận?”
Vì có những trẻ rất nhạy cảm, đặc biệt là trong giai đoạn bắt đầu “bướng” hoặc khủng hoảng tâm lý nhỏ.
🎒 Một số hỗ trợ thêm
-
Trò chuyện với cô giáo, bảo mẫu
-
Cho phép trẻ mang theo một món đồ quen thuộc (gấu bông, đồ chơi nhỏ) để cảm thấy an tâm hơn
(Phần sau trong tài liệu gốc Mập nói là thất lạc — nhưng đến đây nội dung đã rất đầy đủ và có giá trị rồi.)
Đang tải...