Kể từ ngày tiếng pháo khoanh bị cất đi viễn, ngày 1 tháng 1 năm 1995 nghiêm cấm sản xuất, buôn bán và đốt các loại pháo nổ, thuốc pháo nổ trong phạm vi cả nước (trừ các loại pháo hoa và thuốc làm pháo hoa). Chỉ thị số 406-TTg ban hành, từ năm 1995, Tết bỗng trở nên trầm lắng hơn.
Không ồn ào nữa, không thức cả xóm nữa, không còn cái cảm giác tim tự nhiên đập nhanh hơn khi nghe những tiếng nổ đầu tiên của đêm giao thừa.
Ngày đó, chỉ cần nghe một tràng pháo vang lên là biết Tết đã tới.
Dù có ngủ say đến đâu, đúng khoảnh khắc giao thừa cũng bị đánh thức bởi âm thanh giòn tan vang khắp xóm nhỏ. Nhà nhà đốt pháo, tiếng nọ nối tiếng kia, dội vào đêm tối rồi tan vào sương lạnh.
Mập còn nhớ mình hay ngồi nghe xem nhà nào đốt pháo lâu nhất, rồi đoán chắc nhà đó giàu lắm, mua khoanh pháo to thiệt to. Có khi còn thấy mùi khói pháo ngai ngái mà thích — cái mùi mà bây giờ nghĩ lại vẫn thấy nao lòng. Rồi tụi nhỏ trong xóm rủ nhau đi mót pháo, nhặt từng mảnh giấy đỏ rơi trên nền đất, như nhặt từng mảnh Tết còn sót lại.
Tết là những bộ đồ mới còn thơm mùi vải, là nồi thịt kho trứng sôi lăn tăn suốt đêm, trứng càng kho càng cứng, thịt càng kho càng mềm, ăn với chén cơm trắng nghi ngút khói mà thấy ấm cả lòng.
Tết là những điều kiêng cữ ngây ngô mà rất tin , sợ làm bể chén là xui cả năm, hồi hộp xẻ trái dưa hấu xem có đỏ không, đỏ thì mừng, trắng thì buồn thiu. Là mùng Hai khai bút, lôi tập vở ra ngồi viết vài dòng cho có lệ mà gửi gắm cả năm học giỏi.
Là ngồi đếm từng ngày Tết trôi qua, đếm từng bao lì xì nhỏ, vừa mong Tết lâu hơn, vừa mong được nhiều thêm chút nữa.
Tết cũng là mấy tấm hình chụp vội , có tấm lóa sáng, có tấm đen thui, có tấm nhắm mắt cười ngây ngô mà chờ tiệm rửa ra mới biết sẽ như thế nào. Không chỉnh sửa, không làm đẹp sống ảo như bây giờ.
Tết ngày nay, không còn háo hức như xưa. Bánh mứt có quanh năm, muốn oder , muốn làm là có. Muốn ăn gì cũng không cần đợi Tết.
Hoa mai, hoa đào vẫn nở mỗi độ xuân về.
Chỉ có mùi Tết xưa… và tiếng pháo xưa… là không còn nữa.
Chúng ở lại trong ký ức như một miền rất xa, nhưng mỗi khi chạm vào, lòng lại chùng xuống một chút, dịu lại một chút.
Có lẽ, mỗi độ tuổi ai cũng có một miền Tết của riêng mình.
Và miền Tết ấy… luôn sống trong tôi.






