Tổng số lượt xem trang
MỘT MỐI LƯƠNG DUYÊN
Mình tin mỗi con người sinh ra đều mang theo một số phận.
Và song song với số phận ấy là sự nỗ lực, là cái duyên – thứ không nhìn thấy được, nhưng khi có rồi thì khó mà chối cãi.
Mập không giỏi giang gì, ăn nói không khéo, nhiều lúc thẳng quá thành ra… vô duyên vãi ra. Dễ làm người khác mất lòng. Vậy mà lạ, lại được lòng một số người. Có lẽ là do duyên – chứ bản thân mình cũng chẳng lý giải nổi vì sao.
Sau hơn mười mấy năm quen biết, hôm nay mình mới dám “cho Bố Già lên sóng”.
Một trong những người quan trọng nhất cuộc đời mình – ngoài ba mẹ, chồng, con và gia đình.
Bố Già giống như một cột mốc lặng lẽ trên đường đời: không ồn ào, không phô trương, nhưng đứng đó để mình biết mình đang đi đúng hướng hay chưa.
Ngay từ lần đầu gặp, Bố Già đã có thiện cảm với cái mặt mâm của mình (chắc nhìn dễ tin , tử tế😅).
Rồi từ lúc nào không hay, Bố Già xem mình như con gái. Đi đâu cũng khoe:
“Con gái tôi đó, thấy giống tôi không?”
Bố Già dạy mình rất nhiều thứ – không phải bằng sách vở, mà bằng cách sống.
Dạy cách ứng xử, cách nhìn người.
Dạy cách dùng muỗng nĩa trong nhà hàng 5 sao, cách thái trái cây cho đẹp.
Dạy tiếng Nhật những ngày mình còn lóng ngóng như đứa trẻ mới biết nói.
Bố Già còn mở cho mình một chân trời khác về kinh doanh.
Từ những công việc làm thêm sau giờ tan ca,
từ những Chủ Nhật lăn lộn ở cảng Cát Lái,
có hôm làm đến 11 giờ rưỡi đêm, mồ hôi lẫn mệt, nhưng lòng thì đầy trải nghiệm.
Có lúc mình kiếm được cũng khá, rồi lại tự thấy: “vậy là đủ rồi.”
Không dám bước thêm.
Bố Già cho cơ hội nhiều lắm, còn mình thì sợ – sợ trách nhiệm, sợ pháp lý, sợ mình không đủ giỏi.
Thế là bỏ lỡ.
Nghĩ lại thì tiếc… nhưng thôi, âu cũng là số phận mình đi đến đó rồi dừng.
Bố Già tinh lắm. Nhìn người rất giỏi.
Nghiêm với nhân viên, nhưng lại rất dễ với mình.
Hay gọi điện hỏi thăm, còn mình thì toàn lỡ máy – để rồi áy náy mãi trong lòng.
Có những việc rất nhỏ, nhưng mình nhớ hoài, như nhớ một ngọn đèn sáng giữa đêm:
Sinh nhật mình, khuya quá không mua được bánh.
Bố Già lôi mình đi khắp các mall, năn nỉ nhân viên mở két bán cho một cái.
Không được thì buồn ra mặt – buồn thay cho mình.
Mình ra sân bay trễ,
Bố Già ngồi chờ hơn hai tiếng chỉ để đưa cho mình chai nước trái cây, rồi dặn:
“Về mở sẵn nước ấm mà ngâm.”
Mình cưới,
Bố Già muốn bay sang nhưng passport sắp hết hạn, làm không kịp.
Thế là cử con gái ruột sang dự cưới thay – như gửi trọn cả tấm lòng.
Mình mang bầu,
Bố Già bay qua chỉ để dẫn mình đi ăn, coi thử cái mặt mốc của bà bầu ra sao.
Bố Già từng muốn mình mở công ty, đứng tên giám đốc, đi học Nhật vài năm, làm lớn hơn, đi xa hơn.
Còn mình thì sợ.
Sợ trách nhiệm, sợ rủi ro, sợ mình không đủ bản lĩnh.
Mình từ chối tất cả.
Bố Già chưa từng trách.
Chỉ cười và nói:
“Dung-chan giỏi mà.”
Mà mình thì biết… mình không hề giỏi.
Chỉ là may mắn được thương.
Nên sau này mình hay nói với SS:
Nếu có cơ hội – hãy thử.
Đừng để sau này phải thở dài nói hai chữ “giá như”.
Mười mấy năm không quá dài, nhưng đủ để mình hiểu:
Trong đời mỗi người, ngoài gia đình, sẽ có một người thầy,
một người bạn,
một người dẫn đường,
và một quý nhân.
Cho đi không toan tính rồi sẽ nhận lại.
Có khi không phải từ chính người đó,
mà từ cuộc đời – theo một cách rất khác.
Kể ra không phải để khoe
(ủa, tính ra là khoe thiệt 😆),
mà để tự nhắc mình rằng: cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều tử tế và đẹp đẽ.
Nên hãy tin người một chút, tin đời một chút –
đừng nghi ngờ quá để rồi đánh rơi những mối lương duyên quý giá.
Bức hình này là Bố Già chụp cho mình hồi mình qua Nhật.
Dẫn mình đi khắp Kyushu, thăm cả mộ tổ tiên của Bố Già.
Hồi đó mình không biết trang điểm, Bố Già bảo:
“Con gái phải trét chút phấn son.”
Giờ thì biết điệu hơn rồi.
Mỗi lần Bố Già qua Việt Nam, nhìn mình chăm chút hơn,
Bố Già khoái lắm.
Đang tải...






