Tổng số lượt xem trang
Giả bộ trình bày cho nó dài, chớ profile thiệt ra… chả có cái quần gì hết.
Tài năng: không rõ.
Nhan sắc: tạm đủ không làm người khác hoảng.
Kinh tế: đủ sống, chưa đủ làm người khác ghen.
Thôi lâu lâu cho Mập giả bộ một bữa — chớ đời thiếu gì niềm vui đâu.
Ai vô Facebook hay web cá nhân chắc cũng giống Mập: lén lén coi coi chủ trang là ai, sống ra sao, có bình thường như mình không — hay chỉ bình thường… hơi bị nhiều 😌
Viết Facebook riết quen tay, giờ lưu lại bên web cho con cháu đọc chơi, mai mốt tụi nó còn biết hồi xưa mẹ tụi nó nói nhảm cỡ nào.
Thấy cũng có người từ mấy chục quốc gia ghé vô coi, nên Mập ra chào cái cho lịch sự:
Xin chào thế giới — đây là một người rất bình thường nhưng hay nghĩ mình đặc biệt.
Có người hỏi:
— Sao chị thấy rảnh ghê, nấu ăn hoài, trồng cây hoài?
Dạ không rảnh. Oshin toàn thời gian ạ.
Mập chỉ sống theo nguyên tắc: làm đủ ăn — ăn cho đã — rồi lại làm tiếp.
Tiết kiệm thì cũng tốt… nhưng tiết kiệm quá mà không sống thì sau này có mang tiền theo được đâu. Lúc đó chỉ mang theo… cholesterol và nợ đời thôi.
Mập mê nấu ăn, trồng cây, trang trí nhà. Nhưng lười dọn.
Nhà lúc nào cũng có phong cách: “sống đang diễn ra ở đây”.
Nói về ở
Nhà Mập ngày xưa nghèo dữ lắm. Nghèo mà nhìn vô biết liền, khỏi cần giới thiệu.
Mái lá trộn tôn, vách rơm trét xi măng, mối đùn như chung cư mini.
Mưa xuống là nhà… có nhạc nền tong tong.
Có người tới chơi còn hỏi:
— Ủa sao giống nhà chị Dậu trong Tắt Đèn vậy? Mập nghe mà cũng không biết nên buồn hay nên tự hào.
Nói về ăn
Sáng ăn cơm chan trứng nước mắm.
Cá trích nhiều xương mà chưa từng hóc — chắc tại nghèo nên nuốt kỹ.
Tôm là món cao cấp, chỉ xuất hiện trong dịp:
-
Tết
-
Đám cưới
-
hoặc nhà ai đó lỡ mua dư.
Nói về mặc
Áo quần có hai bộ mặc luân phiên như lịch trực bệnh viện.
Có đồ cũ ai cho là mừng hơn trúng số hạng bét.
Bởi vậy giờ có tiền là Mập thích mua áo — không phải vì sang — mà vì hồi nhỏ thiếu.
Nói về đi lại
Xe đạp mua về: mất.
Xe đạp mua lần nữa: cũng mất.
Từ đó Mập hiểu ra: mình không hợp sở hữu phương tiện.
Nhờ vậy đi bộ nhiều — nên người không mập thêm (một thời gian).
Ba mẹ Mập tần tảo nuôi Mập học.
Mập thì sợ nghề giáo, mà giờ vẫn đi dạy tiếng Việt kiếm tiền mua trà sữa, cây cảnh và đồ ăn.
Sáng nay tự nhiên lòng hơi… sến.
Chỉ biết một điều:
Đừng làm quần quật rồi đợi tới lúc già mới hưởng.
Đợi tới lúc đó thì hưởng… cũng mệt.
Nên thôi:
Sống được ngày nào — vui ngày đó.
Ăn được bữa nào — ngon bữa đó.
Cười được lúc nào — cười liền, khỏi để dành.
Đây là năm lớp 5 — lần đầu tiên trong cuộc đời con Mập biết sinh nhật là gì, biết bánh kem là cái gì, và biết hương vị ngọt ngào nó ra sao.
Nhân sự kiện được tuyển thẳng lên lớp 6, lại còn được UBND phường tặng tiền cho học sinh xuất sắc khi ra trường tiểu học nữa chớ.
Nhà Mập hồi xưa nè.
16 năm cuộc đời Mập ở trong cái nhà này đó.
Hồi đó mơ ước nhỏ xíu à:
👉 “Ước gì được ở cái nhà lát nền xi măng láng o, để bỏ dép ngoài cho nó nho nhã.”
Vậy thôi là thấy giàu rồi.
Xa xa kia là đống gạch — bố mẹ dành dụm mua trước để đó.
Mấy năm sau mua thêm 2 đống đá xanh.
Rồi mấy năm nữa… vẫn chưa xây được
Mãi tới năm Mập 16 tuổi trăng tròn, bán được miếng đất 16 triệu (giờ nó lên vài tỷ rồi đó, cái mọe nó chứ ), mới xây được cái nhà cấp 4. Nghèo cỡ đó cũng đi qua hết rồi. Mà so với hồi bố mẹ còn trẻ, Mập vẫn sướng chán — có cơm ăn đều, không phải nhịn bữa nào.
Đám cưới dì năm 1998, nhà giàu nhất xóm cho mượn:
-
1 cái máy cassette
-
1 cái tivi màu
-
1 cái loa
Cả xóm coi như sự kiện quốc gia.
Cái tivi đặt lên bàn học của Mập (bàn xin của ai đó, màu vàng, có cái hộc nữa nha — Mập mê lắm).
Mập hay ra hiên học bài, hoặc leo lên cây xoài ngồi học cho mát.
Tuổi thơ nghèo mà vui, vui theo kiểu… không biết mình nghèo.
ĐÂY LÀ ĐÂU, MẬP LÀ AI?
Đây là Sài Gòn đô hội — nơi Mập gắn bó từ năm 2002, khi 18 tuổi rời quê nghèo lên thành phố… hít khói bụi thay cơm.
Và Mập yêu Sài Gòn từ dạo đó.
Quyết tâm lập nghiệp, mua nhà ở Sài Gòn, thoát nghèo bằng con đường học vấn.
Nhưng do:
-
dũng khí chưa đủ lớn,
-
IQ chưa đủ cao,
-
và đời thì hơi cao tay…
Nên giờ Mập vẫn đang làm culi cho người ta
MẬP EM LÀM NGHỀ GÌ?
Nhiều bạn inbox hỏi quá nên Mập làm cái album này giới thiệu sơ sơ về mình.
Không phải profile xịn xò gì đâu, mà để các bạn yên tâm mua hàng:
👉 Mập không phải dạng bán tháo chạy,
👉 không bán lừa đảo,
👉 không bán hàng tầm bậy.
Vì bán cái gì là xài cái đó trước rồi mới bán.
Profile không sáng, nhưng nhân cách… tạm ổn
1. Nghề chính:
Em là Oshin cao cấp trong công ty Nhật.
(Oshin nhưng mặc áo sơ mi, ngồi máy lạnh, làm việc trí óc là chính — cho nó sang mồm tí 😌)
2. Vì job chính không đủ nuôi nổi: cái ăn ngon – cái mặc đẹp – cái đi chơi của một người đàn bà rất đàn bà như em,
nên em phải làm thêm vài nghề tay trái… mà tay trái này hơi nhiều ngón:
2.1 Dạy tiếng Việt cho người Nhật
Em đi dạy được 4–5 năm gì đó.
Giờ con lớn, em quyết định thất nghiệp có chọn lọc để ở nhà nấu ăn, chơi với con và… làm việc khác
2.2 Viết lách (khi phần người lấn át phần con)
Trong khí chất của một người đàn bà nóng nảy, hung dữ như em thì:
👉 phần người đôi khi lấn át phần con
👉 cảm xúc nổi lên là phải viết
Nên ngày xưa em có viết cho tạp chí Kilala, trang Hi Nhật Bản nhờ em viết 6–7 bài gì đó.
Sau này web đổi format thành trang thương mại, bài em bay màu theo, nhưng không sao — nhuận bút xài hết tám kiếp rồi
2.3 Dịch sách — ước mơ nhỏ của đời em
Ngày xưa thấy cô em dịch cả trăm quyển sách, em ước trong đời mình dịch được 1 quyển để đời ghi tên: ĐẶNG THÙY DUNG. Và rồi… em cũng chó táp phải ruồi được 2 quyển . Không phải giỏi giang gì, chỉ là gặp đúng lúc, đúng người, đúng… deadline.
2.4 Khoe là nghề tay trái không lương nhưng rất tốn thời gian
Em mê ăn, mê đi, mê hoa lá, mê trang trí, mê khoe.
Thế là em lập web để khoe:
👉 khoe đồ ăn
👉 khoe hoa lá
👉 khoe nhà cửa
👉 khoe mấy thứ xàm xàm trong đời
thegioinhasam.com
Chồng em thì sống nội tâm, kín như bưng, không ai biết ảnh nghĩ gì, có gì — trừ con dợ mập là em.
Nên một mình em khoe cho đủ hai người.
3. Và rồi… phải bán cái gì đó để nuôi mấy cái trên 😅
Hai ba cái job kia không nuôi nổi đam mê tiêu tiền, nên em phải nghĩ cách tăng thu nhập.
Và thế là ra đời: samsamhouse.com
Lý do gom TPCN để "cùng chia "với mọi người rất đời và rất thật:
-
Mẹ đau gối → uống Glucosamine Orihiro → ổn → mua nhiều → bán luôn cho người khác.
-
Mẹ rối loạn tiền đình, huyết áp → Natto → ổn → nhập về bán.
-
Bố tiểu đường → khoáng → ổn → bán.
-
Da mình già → collagen, saffron, alteya → dùng trước → bán sau.
👉 Bán vì cần dùng. Dùng thấy ổn mới bán.
Nên em bán nhiều thứ, mỗi thứ một ít, không tập trung được một dòng để giàu, mà chỉ đủ sống, đủ xoay, đủ vui. Mua đâu cũng được. Mua dùm em — em cảm ơn
4. Tết đến em làm gì?
Dạ em… bán. Bán hạt điều, bán giò bê cho vui, cho nhà ăn, cho người thân ăn, lời không bao nhiêu — bán kiểu nghệ sĩ. Ngày thường bán ế, Tết bán được chút. Bán không dễ đâu nha, nhất là mấy món đắt tiền như saffron — phải:
-
tư vấn kỹ
-
giải thích dài
-
cưng khách
-
nâng niu khách như trứng mỏng
Có người hỏi 49 ngày chưa mua, 6 tháng sau mới quay lại mua 😆
Mà thôi, nghề dịch vụ nó vậy, nhờ học văn hóa Nhật nên em… nhẫn.
Dạo này, cô ấy còn yêu họa tiết!
Nếp nhà tranh lủn củn nấp dưới rặng tre là ngà, lặng lẽ úp lấy khu đất dề thành và kín đáo náu trong một con xóm cuối làng Ðông xá, đứng xa ngó lại, có thể lầm với nơi nhốt lợn hay chứa tro, đó là nhà của Nguyễn Văn Dậu.
Với tầm cao vừa xế mặt thành, giẫy mái hiên cườm cượp nhòm ra ven thành, luôn luôn phạt kẻ ra vào bằng những cái cộc bươu đầu choáng óc, nếu họ quên không cúi đầu.
Với lớp rêu xanh điểm những lá tre vàng úa và những cỏ gấu phất phơ, cái sân đất rộng bằng đường bừa, lỗ chỗ vết chân chó sen vết chân người, vừa làm đường đi, vừa làm khu vực "hoãn xung", phòng bị những lúc mưa rào, đất ở chân thành khỏi lở vào thềm và cửa.
Bao nhiêu bộ phận cần có của một gia đình, đều được thu cả vào trong nhà.
Nhà cất theo lối kiến trúc phổ thông của các cụ, toàn thể gồm có một chái và hai gian.
Gian đầu là buồng.
Bức mành rách mép lướt thướt rủ ngoài cửa buồng, cũng như bức phên nan nứa sừng sững chắn ngang lòng nhà, đều hết sức giữ cho trong buồng có vẻ bí mật. Trái lại, những khe hở ở cạnh cửa và nhưng lỗ thủng ở chân phên lại cùng ra ý phô sòng, như muốn khai rằng: ngoài chiếc giường tre gẫy giát, kê giáp bức bụa, trong này có một chum mẻ, vại hàn, chen nhau đứng bên cạnh đống đất hang chuột.
Ðối với buồng, ấy là bếp đun, cảnh tượng lại càng bề bộn.
Dưới từng máy chái thấp hẹp, những luồng ánh sáng xanh tía, thông thống kéo thẳng từ nóc đến nền, cố hun cho khô những chỗ đêm qua mưa dột.
Cạnh bó củi giong ẩm ướt, đoàn vung sứt miệng hềnh hệch nằm ngửa trong những cái rế tre, như muốn cười với lũ mêu đất thư nhàn, lông lốc lăn nghiêng lăn ngửa.
Trên bãi tro trấu tanh bành, nguội lạnh, mấy hòn gạch vỡ chầu đầu vào nhau, nghiêng mình nằm theo thế chân vạc, đương chờ đến lúc đội nồi.
Kề đó đến bàn thờ.
Chiếc ngưỡng tre uốn lưng gù gù đỡ lấy một đố tre, dõng dạc đứng ra hình chữ "môn" và hộ vệ cho một mớ nan tre lành phành long bựt, giường thờ giống như cái chạn đựng bát. lơ lửng gác giữa khoảng cột của bếp và buồng.
Đang tải...








