Tổng số lượt xem trang
Nay tỉnh giấc lúc 4 giờ 30 sáng vì một giấc mơ vui, cười rổn rảng một mình rồi tỉnh luôn không ngủ lại được. Bình thường Mập ngủ say như chết, nhưng hễ tỉnh giữa 3 rưỡi – 4 giờ sáng là kiểu gì cũng có chuyện: hoặc mơ khóc lóc mệt người, hoặc mơ linh tinh rồi tỉnh ra suy nghĩ lan man cả thế giới.
Nằm không ngủ được, nghĩ về ngày xưa một lúc, định chờ trời sáng lên Facebook tám. Chờ hoài chán chê, hơn 5 giờ quay qua phá bạn chung giường cho đỡ cô đơn.
Kể chuyện này không biết là trùng hợp, vô tình hay ngẫu nhiên. Tin thì cùng đội, không tin thì cho là mê tín dị đoan cũng không sao, chỉ xin đừng tranh luận sâu kẻo tổn thương nhau.
Mập nhan sắc hạn hẹp, nếu không nói là xấu; học thức cũng tạm tạm; xuất thân con nhà giáo nghèo. Đời không nổi tiếng, làm công ăn lương, dính chút thị phi xàm xàm cho vui cửa vui nhà. Nếu nổi tiếng như Hồ Ngọc Hà chắc thị phi bao quanh mệt nghỉ. Mập sẽ kể lan man, không theo thứ tự gì, nhớ gì kể nấy, văn vẻ không hay, nhưng là cảm nhận thật.
Có đọc tử vi nói tuổi Giáp Tý nhiều may mắn, giỏi tài chính, giỏi ngoại giao, hợp kinh doanh… đọc cho vui chứ thấy không đúng mấy với mình.
Hồi nhỏ, Mập có bà ngoại sống rất hiền, thương người, thương vật, gà nuôi cũng đặt tên. Bà hay viết nhật ký nên Mập cũng tập viết theo. Nhật ký như một người bạn, buồn vui gì cũng trút vô đó, mà sau này có chồng thì bỏ viết, rồi xé đốt hết, nghĩ lại cũng hơi ngu.
Bà hay đi theo đám tang dù không quen, rải cho người ta nắm cát. Mập theo riết thành quen. Con nít thường sợ ma, sợ nghĩa địa, riêng Mập chỉ sợ ông kẹ bà kẹ. Bà dạy ma nhà ai người đó lo, không động chạm thì không sao, nghe vậy nên cũng bớt sợ.
Bà mất rồi báo mộng chuyện cái quần, cả nhà hiểu lầm đốt vàng mã, sau này mới phát hiện mình vô tình phạm húy. Rồi mơ thấy bà hai lần: một lần thành con bò, một lần như bà tiên tóc trắng cười hiền.
Có những lúc tưởng như được bà phù hộ thật. Ví dụ năm rớt đại học, sắp khăn gói đi Biên Hòa thì tự nhiên trường ở Sài Gòn gọi trúng tuyển, giấy báo tới dồn dập. Học dốt mà trường dân lập gọi cũng mệt à nghen.
Đi học xa thì ám ảnh xe đò, bị bán khách mấy lần nên sợ. Có xe máy rồi chạy như bay, té mấy lần mới nhớ ra là mình không bất tử.
Sinh SS xong thì tự nhiên vía yếu, hay sợ. Đi Đà Lạt con sốt ban đêm, nghe tiếng động lạ, sáng ra thì bình thường như chưa từng sốt. Có lần mua vé 3 giờ 30 tưởng chiều, ai dè sáng, nửa đêm vác con đi ra sân bay hú hồn hú vía.
Từ đó trở đi, đi đâu cũng chọn chỗ sạch sẽ, vô phòng là gõ cửa, trước khi ngủ lảm nhảm xin phép cho yên tâm. Chồng thì cười kiểu “vợ tôi hơi điên”, nhưng thôi, kệ, an tâm là được.
Có lần hưởng tuần trăng mật ở Ninh Bình, suýt bị theo dõi, phải giả bộ ăn kem ngồi lì chờ người ta bỏ đi. Lúc đó mới thấy giác quan sinh tồn của phụ nữ đôi khi mạnh hơn Google Maps.
Rồi tới chuyện cây cối trong nhà: cây mọc cao là sợ, nhổ hết vì sợ có “ai đó” trú tạm. Nhà có mời thầy về làm lễ, nhưng cúng đúng vài lần rồi thôi vì sợ cúng hoài người ta không chịu đi.
Có giai đoạn mê coi tâm linh trên mạng quá, người mệt, chóng mặt, rối loạn cảm giác, sờ đâu cũng bị giật điện. Bác sĩ nói rối loạn cảm giác, từ đó bớt coi, nghe nhạc thiền, ngủ sớm thì hết.
Hồi nhỏ không sợ ma, nhưng từ khi sinh con, xây nhà xong lại hay sợ. Có lần ngủ gần cửa sổ, bị bóng rèm quấn cổ làm tưởng bị đè, hết hồn, từ đó né cửa sổ luôn. Thôi thì ngủ trong hơi ấm của chồng cho an toàn tinh thần.
Chồng không tin tâm linh, nhưng rất sợ ma. Mập thì không biết tin bao nhiêu là đủ, chỉ biết sợ vừa đủ để sống cẩn thận, thương người, thương mình, giữ cho con bình an là thấy đời cũng ổn.
Đang tải...