Tổng số lượt xem trang
Tự nhiên nhìn lại mấy tấm hình cũ, lòng lại nhói nhớ con Milu quá. Con chó kiểng lông trắng đầu tiên của nhà em, nhỏ nhắn mà thông minh lắm. Nhớ lúc nào cũng chắp hai chân xin ăn, lạy lạy vui lắm, chỉ cần một ánh mắt là khiến ai cũng tan chảy. Mỗi khi nhìn nó chạy nhảy trong sân, tai vểnh lên, đuôi vẫy lia lịa, tim em lại tràn đầy niềm vui giản đơn.
Milu đi rồi, để lại nỗi nhớ khó tả. Nhớ những buổi chiều nắng, em ngồi chơi với nó, vuốt ve bộ lông mềm mại, nghe tiếng thở đều đều, cả thế giới như lắng lại . Nghĩ đến việc nó bị ăn bã mà chết, lòng lại quặn thắt. Nhớ Milu, nhớ cái cách nó làm cho cả nhà cười, nhớ sự trung thành và tình yêu vô điều kiện mà nó dành cho gia đình. Một khoảng trống lớn trong tim vẫn luôn dành cho Milu, em cún lông trắng nhỏ bé nhưng đầy ký ức.
Đang tải...






