Tổng số lượt xem trang
Rồng con SS ra đời 01/2013
Mình viết ra đây với tâm thế của một người mẹ, với trải nghiệm chân thật và sâu thẳm nhất. Xin đừng vội phán xét, đừng bảo mình quy chụp, vì sinh nở vốn là câu chuyện riêng tư, đầy ngỡ ngàng và xúc động.
Mình chọn Từ Dũ – tuyến đầu miền Nam, nơi từng vang danh bởi những bác sĩ như bác Phượng, ân cần và đầy trìu mến. Giai đoạn đầu thai kỳ, mình vẫn khám ở phòng khám Ngọc Lan với bác Phượng. Từ Dũ, với những ca khó được chuyển lên, hội chẩn kỹ càng; còn những ca thường thì… hên xui. Người đông, sự chu đáo cũng giảm, ân cần cũng vắng. Ai khen thì cứ khen, còn mình… mình chê.
Vậy tại sao không chọn bệnh viện quốc tế? Không phải vì không có tiền, mà là cao huyết áp thai kỳ khiến mình sợ. Không chọn sinh dịch vụ gia đình có chồng kề bên vì năm 2013 khó đặt lắm. Theo truyền thuyết, Từ Dũ là nơi hội tụ chuyên gia, giáo sư, bác sĩ đầu ngành phụ sản. Mình thì bị cao huyết áp thai kỳ 180, 188, bác sĩ Danh nói con có thể sinh non, ngừng tim bất cứ lúc nào. Nhóm nguy cơ cao tiền sản giật, nên Từ Dũ, với nhiều lồng ấp, là nơi duy nhất mình yên tâm. Nhưng trải nghiệm thì khác xa tưởng tượng.
38,5 tuần, mình đi khám thai định kỳ. Bác Danh trầm tư rồi quyết định: “Con của con hết phát triển rồi, mình nên kết thúc thai kỳ. Nuôi em ngoài sẽ an toàn hơn. 38 tuần, không phải sinh non.”
Lúc đó, tâm trí mình hỗn loạn. Mình tự hỏi: phải chăng con không phát triển vì mẹ ăn kiêng quá mức? Không tinh bột, kiêng đạm, không muối, không đường, không gia vị… Mình khóc, không thể nói với bác sĩ, vì mình muốn một cuộc chuyển dạ tự nhiên, chứ không phải vào khoa cấp cứu chờ chỉ định. Một lúc sau, mình mới hỏi: “Bác ơi, khi nào nhập viện?” – “Nhập ngay hôm nay,” bác trả lời.
Mình định đợi ca trực của bác, nhưng bác trấn an: bệnh viện làm theo nhóm, không ai bỏ rơi, nếu cần mổ bác sẽ vào. Mình yên tâm đôi chút. Papa đang đi siêu thị, mình gọi báo tin. Papa bỏ nguyên xe đồ, chạy về lấy giấy tờ nhập viện. Trong lúc chờ, cô Năm vô tình gọi, mình rơm rớm thông báo tình hình.
Mình cân nhắc có nên về nhà tắm gội rồi nhập viện, nhưng thôi, qua siêu thị ăn gỏi cuốn lạt, chờ ba. Lần đầu bước vào phòng cấp cứu Từ Dũ, cảm giác thật lạ, vừa hồi hộp vừa bỡ ngỡ. Mình khai báo: “Em thấy mệt, huyết áp cao, cho mẹ vào dạng đặc biệt để khám.”
Từ Dũ, sao toàn người trẻ nhỉ? Bác Danh khám nhẹ nhàng, mình cắn môi chịu đau, vì ở nhà không dám động đến con, ở đây… gõ bốp bốp vào bụng con. Sau đó, mình cách ly vào phòng nghỉ đo huyết áp, sạch sẽ, rồi đi đo tim thai. Bác sĩ nam trẻ măng, nhẹ nhàng, dễ thương, như một làn gió xuân thổi qua mệt nhọc.
Thủ tục nhập viện xong, papa từ nhà lên, đi theo mình, người ta tưởng mình mệt đi không nổi, nhưng mình đi bộ bình thường. Mình nhập viện giữa trưa. Xét nghiệm máu, nước tiểu, siêu âm, làm đi làm lại theo quy định, cảm giác như đi qua một mê cung. Nhà vệ sinh lấy nước tiểu hơi khó chịu, máu thâm đen chảy ra, báo hiệu nút cổ tử cung đang rã rời. Mình hỏi, họ nói: “Máu ra thì mang băng vệ sinh, sắp sinh ai chả ra sản dịch.” Lạnh lùng, cứng nhắc, sinh con đầu lòng mà… hic.
Ba mẹ nằm chung giường, may mình nhập trưa nên còn giường, không phải nằm ghế bố. Huyết áp cao, phòng thường, không ai đoái hoài. Ba về nhà tắm rửa, mang đồ cho mình gội đầu. Tắm xong, đọc báo, đi ăn tối trong bệnh viện, cứ như đi nghỉ mát. Mẹ vẫn đi làm suốt thai kỳ, trừ ngày khám, dù bác Danh nhắc nằm nghỉ nhiều.
Sáng thứ hai, 21/01/2013, ăn sáng xong, gặp bác sĩ nữ trẻ, khám tử cung, phát hiện đã ra ối từ chiều hôm trước. Bác sĩ chuyển mình lên phòng sinh cách ly. Mọi đồ đạc lỉnh kỉnh, phải gửi nhờ, điện thoại cũng không được đem theo. Mình thay đồ chờ sinh, thăm khám, chọn bác sĩ. Khám xong, bơm thuốc xịt hậu môn, nhận băng vệ sinh. Giấu điện thoại, lang thang vào trại cách ly, nhìn xung quanh, thấy các bà mẹ khác: người rên la đau đớn, người chích thuốc giục sinh, kẻ kêu mổ. Không khí vừa căng thẳng vừa kỳ lạ, như một sân khấu kịch đời thực.
Mình đau âm ỉ, muốn đi cầu, toilet hơi dơ. Khoảng 10 giờ, tìm chỗ nằm nghỉ, quan sát, học hỏi cảm giác đau đẻ. Ăn trưa xong, ba thăm và mang đồ, rồi lại cách ly. Khoảng 14 giờ, nước ối ào ra xối xả. Mình vào toilet thay băng, rồi lại ào ra. Hỏi bác sĩ trực, mới được khám. Họ trải nilon để nằm khám, cảm giác lạ lùng, như một tấm lụa mỏng che giấu nỗi lo. Hội chẩn, quyết định chích thuốc giục sinh để tránh nguy cơ cạn ối, ngạt cho bé.
Từ 14h đến 16h, chờ, điểm danh thai phụ, nhịn ăn để sẵn sàng nếu phải mổ. Linh cảm của mình không sai, đau đẻ bắt đầu, áp dụng thở, bám giường, cắn môi, nhìn đồng hồ chờ từng giây. Khoảng 18h, tử cung mở 8 phân, mình phải tự leo lên xe đẩy, tự giữ thăng bằng, đau quá, không gài nổi nút áo, hộ lý gài giúp. Lúc ấy mới gọi bác Danh, cô trấn an sẽ có bác sĩ trực đỡ đẻ nếu không liên lạc được.
Vào phòng sinh, chỉ có hai giường, mình đau, rung người, muốn đi cầu, chờ bác sĩ. Cuối cùng, 19h05, con ra đời, 2,7 kg, mình không thấy mặt con, chỉ biết là con gái. Cô hộ lý đỡ, bác sĩ Phát khâu tầng sinh môn, đau mỏi, lạnh lẽo, đói. Con đi đâu không thấy, không ai báo. Cô Hiền nhờ cô Nga lấy phòng giúp, được phòng 2 người, có toilet riêng.
Sau sinh, mình cao huyết áp, cô Hiền lấy sữa nóng, đắp mền. Cuối cùng mới nhìn con, ba lên, bà ngoại lên sau, giúp con bú. Ban đầu con không ti mẹ, nhờ bà ngoại tập phụ mới ti được.
Sinh xong, mình không kiêng khem quá mức, vệ sinh, ăn uống bình thường. Xuất viện ngày 23/01, lo lắng, hồi hộp. Con có u huyết thanh trên đầu, cả tuần đầu khóc nhiều, mình chiến đấu với tiếng khóc đêm, chăm con.
Đang tải...









