Tổng số lượt xem trang
Trước cổng trường Kim Đồng ngày ấy, luôn có một góc nhỏ ấm áp, nơi đôi vợ chồng bán xôi thịt. Những gói xôi của họ không chỉ là đồ ăn mà còn là cả một hương vị ký ức mà bất cứ ai từng nếm qua đều khó quên. Xôi được gói cẩn thận trong lá chuối xanh, thoạt nhìn bình thường nhưng khi mở ra, cả không gian như tràn ngập hương thơm nồng nàn: mùi xôi nóng hổi, mùi thịt mỡ béo ngậy và cải thảo đỏ xen lẫn(có thể là xá bấu quá), quyện vào nhau một cách đặc biệt.
Chạm tay vào lớp lá chuối, vẫn còn hơi nóng và chút sực mùi tinh dầu của lá, mở ra là những hạt xôi dẻo quện với thịt thơm mềm, khiến bao người không thể kìm lòng. Một lớp mỡ óng ánh bám trên mặt xôi làm tăng thêm hương vị, vừa béo, vừa ngậy, vừa thơm ngào ngạt. Ăn một phần nhỏ thôi cũng đã đủ khiến tim ấm lại, nhưng ăn nhiều lại vừa ngán vừa thỏa mãn, như muốn níu giữ mãi khoảnh khắc ấy.
Cô chú gói xôi lúc nào cũng nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như đang trao gửi cả tâm tình vào từng lá chuối, từng phần xôi. Hình ảnh ấy in sâu trong ký ức của nhiều thế hệ học sinh – không chỉ là mùi thơm của xôi thịt, mà còn là mùi của tuổi thơ, của những buổi sáng vội vàng đến trường mà lòng vẫn nôn nao chờ được mở gói xôi, hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương thơm lan tỏa và cảm giác ấm áp như được ôm trọn trong vòng tay thân quen.
Mỗi gói xôi như chứa đựng cả một câu chuyện nhỏ: về đôi vợ chồng già, về lá chuối xanh, về hạt xôi dẻo, thịt thơm, cải thảo đỏ, và cả hương ký ức xưa khiến người ta dù đi xa bao lâu vẫn nhớ mãi.
Giờ cô chú ấy hẳn đã già lắm rồi. Thấy có tiệm này mại mại vị xưa. Chắc đươc 50% vị ấy.
Đang tải...



