Tổng số lượt xem trang
Buôn Đôn là một vùng đất nằm trên cao nguyên, thuộc xã Krông Na, huyện Buôn Đôn, nơi mà chỉ cần nhắc tên thôi đã gợi lên cảm giác vừa hoang sơ, vừa huyền thoại. Trong chuyến đi của mình, hình ảnh Buôn Đôn hiện ra rất giống với những giai điệu trầm hùng của bài Buôn Đôn chiều – chiều xuống chậm rãi, sương bảng lảng, rừng sâu tĩnh lặng và không gian như lắng lại theo từng nhịp chiêng vang xa bên dòng sông Sêrêpôk.
Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến Buôn Đôn là cảm giác rất khác so với phố thị. Không ồn ào, không vội vã, nơi đây mang một vẻ đẹp trầm mặc, sâu lắng, đẹp từ thiên nhiên cho đến văn hóa. Buôn Đôn không chỉ có rừng, có sông, mà còn có chiều sâu lịch sử được bồi đắp qua nhiều thế hệ. Theo cách gọi của người Êđê và M’nông, Buôn Đôn có nghĩa là “làng đảo”, bởi ngôi làng xưa kia được hình thành trên một bãi bồi giữa dòng sông Sêrêpôk. Chính con sông này từng là tuyến giao thông huyết mạch, là con đường giao thương quan trọng nối liền các vùng đất Lào, Cao Miên với Tây Nguyên khi đường bộ còn chưa phát triển.
Đi giữa Buôn Đôn, mình có thể cảm nhận rõ dấu vết của một vùng “thương cảng” xưa, nơi từng rất sầm uất với hoạt động buôn bán, trao đổi hàng hóa. Qua thời gian, những nét văn hóa của người Lào, người Cao Miên đã hòa quyện cùng văn hóa bản địa của các dân tộc Êđê, M’nông, Gia Rai, Thái, rồi cả người Kinh và một số dân tộc phía Bắc đến lập nghiệp. Tất cả tạo nên một Buôn Đôn đa sắc màu nhưng rất hài hòa, không hề pha tạp.
Nhắc đến Buôn Đôn thì không thể không nhắc đến voi. Từ rất lâu, nơi đây đã nổi tiếng là vùng đất của nghề săn bắt và thuần dưỡng voi rừng. Trong những câu chuyện được người dân kể lại, hình ảnh tù trưởng N’Thu K’Nul – vị “vua săn voi” lừng danh – vẫn luôn hiện diện đầy tự hào. Ông từng săn được hàng trăm con voi và dâng tặng Hoàng gia Thái Lan một con voi trắng, để rồi được phong danh hiệu Khunjunop. Ngôi mộ của ông, mang sự kết hợp kiến trúc M’nông và Lào, nằm lặng lẽ giữa không gian rừng núi, như một dấu ấn lịch sử còn nguyên giá trị.
Tiếp nối câu chuyện ấy là huyền thoại về Ama Kông – người cháu nổi tiếng không kém, một trưởng đoàn săn voi dũng mãnh, từng được vua Bảo Đại trao tặng gươm quý. Với du khách, Ama Kông không chỉ là một cái tên, mà còn gắn liền với bài thuốc gia truyền từ lá, thân và rễ cây rừng, trở thành một đặc sản rất riêng của Buôn Đôn.
Chuyến đi Buôn Đôn với mình không chỉ là tham quan hay check-in, mà giống như một cuộc chạm vào lịch sử và văn hóa. Giữa núi rừng Tây Nguyên, nghe tiếng gió thổi qua tán cây, nhìn dòng Sêrêpôk lặng lẽ trôi, mình mới thấy Buôn Đôn không ồn ào khoe sắc, nhưng càng ở lâu càng thấm. Một vùng đất mộc mạc, sâu lắng, và rất dễ khiến người ta nhớ mãi sau khi rời đi.
Đang tải...






















































