Tổng số lượt xem trang
“Có con rồi, mới hiểu lòng cha mẹ
Vô bến vô bờ, thương mến bao la
Dưỡng dục, sinh thành, nghĩa mẹ, công cha”
– Trích “Có con mới hiểu lòng cha mẹ” – Hoàng Lan
Những câu này chắc quá quen thuộc với chúng ta. Nhưng chỉ khi trải nghiệm thực sự, mới thấm thía hết ý nghĩa của nó.
Lần đầu làm mẹ của mình là vào năm 29 tuổi. Trước đó, ba mẹ đã lên kế hoạch gần 3 năm để dành tài chính, tận hưởng cuộc sống vợ chồng son rỗi, thong dong khắp nơi, hiểu nhau hơn. Thời gian dài khiến nhiều người tưởng ba mẹ “chậm con”, nhưng thực ra ba còn định đợi tận 5 năm cơ. Vì ba tôn thờ chủ nghĩa 1 con, nên không cần vội vã gì.
Sống trong xã hội hiện đại, mình không hoàn toàn tin vào những thuyết xưa về nuôi bà đẻ: than hơ, trùm kín, không tắm gội… đủ kiểu. Thay vào đó, mình đọc sách báo, tham gia lớp tiền sản cùng ba, học hỏi các vấn đề về mang thai, sinh nở, chăm sóc trẻ. Nhưng lý thuyết áp dụng vào thực tiễn là cả một quá trình – hay nói theo ngôn ngữ thời chiến tranh, là một cuộc chiến không cân sức giữa mẹ và con.
Mang thai
Từng ngày trôi qua, chờ đợi con lớn dần lên. 9 tháng – không dài với ba hay người ngoài, nhưng với mình là một thời gian đằng đẵng: vui mừng, hồi hộp, lo sợ – cảm xúc đan xen lẫn lộn.
Tuần thứ 32, huyết áp mình tăng bất thường, có lúc lên tới 180. Mình phải đối mặt với nguy cơ tiền sản giật, con có thể ra đi bất cứ lúc nào, còn mình có thể rơi vào hôn mê sâu hoặc bị liệt khi sinh. Thời điểm đó, thuốc huyết áp chưa phổ biến như bây giờ, chỉ còn cách kiêng khem nghiêm ngặt: không muối, không mắm, không đường, không dầu, ăn luộc là chủ yếu, cơm ngày nửa chén, rồi cháo rau tía tô. Mỗi bữa ăn đều nhạt nhẽo đến mức không tưởng.
Nhưng linh cảm của một người mẹ luôn nói: “Không sao, con sẽ an toàn thôi”. Thấy nhiều mẹ còn khắt khe hơn mình nhưng vẫn sinh hai, ba đứa khỏe mạnh.
Gần 38 tuần, bác sĩ khuyên kết thúc thai kỳ vì thai hết phát triển, còn huyết áp mình cao. Mình bật khóc, nhập viện. Ba, lúc đó đi siêu thị, chỉ kịp mua vài gói gỏi cuốn để mình ăn trước khi sinh. Sinh thường hay mổ vẫn là một dấu chấm hỏi, mình chọn bác sĩ Danh để đỡ sinh.
Chuyển dạ
Đến Từ Dũ, bác sĩ bảo: thai hết phát triển, huyết áp cao, phải vào phòng cấp cứu.
Nhập viện, tắm rửa, nghỉ ngơi, chân đỡ đau nhức hẳn. Chiều đó máu ra, hỏi y tá thì được trả lời: ai cũng vậy mới sinh. Tối đau âm ỉ, ba kêu ngủ đi, mai sẽ hết đau. Nghe lời ba, mình vừa chịu đựng vừa chợp mắt.
Sáng, ba về phòng trọ ép nước bí đao mang vào, mình đi chụp phim, đo tim, bác sĩ thăm khám. Nở 2 phân, phải tiêm thuốc giục sinh. Cơn đau thắt đến từng đợt, bác sĩ, nữ hộ sinh liên tục kiểm tra, mình cảm giác nơi con chào đời là một nơi kỳ bí, kích thích sự hiếu kỳ.
Mỗi cơn đau là một cuộc chiến âm thầm trong lí trí. Nhớ bài học lớp tiền sản: mỗi cơn đau kéo dài 40 giây, hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Ối vỡ, được tiêm thuốc giục sinh, cắn chặt môi, hít thở, không rên la để còn giữ sức.
Khi tử cung mở đủ, chuyển vào phòng sanh, cơn đau ồ ập, bụng như muốn vỡ tung, tất cả các kỹ năng học được về hít thở rặn đẻ gần như quên hết. Con cứ thụt ra thụt vào, mình rặn hết sức mà con vẫn chưa ra.
Cuối cùng, với sự giúp đỡ của bác sĩ trực, con mới ra, cân nặng 2,7kg. Nhưng mình không được ôm con ngay vì con bị hút đàm nhớt, không nhìn mặt con luôn. Sau mới biết có khối u huyết thanh trên đầu con, phát hiện nhờ bà ngoại.
Hậu sản
Nhà bà ngoại, cuộc chiến với tiếng khóc của con bắt đầu. Lần đầu làm mẹ, ôm bồng, cho bú, mỗi việc đều là thử thách. Tiếng khóc của con khiến sữa về chậm, bầu ngực đau nhức. Bà ngoại dùng nhiều phương pháp tự nhiên mới hút được những giọt sữa đầu tiên.
Vết khâu tầng sinh môn mưng mủ, bế con đau lưng, cơ thể yếu hẳn. May có ngải cứu trứng gà cứu cánh. Ban đêm, sữa tràn, ướt áo, trúng gió, nhưng mình cố gắng.
Con khóc liên tục trong tháng đầu, đến tháng thứ hai sữa ào ạt về, mình vẫn nặn sữa đi làm và cho con bú. Con 11 tháng vẫn còn bú, tự bỏ bú sau, buồn ghê.
Cảm ơn cuộc đời cho con về với mẹ, để trải qua đủ cung bậc cảm xúc của “lần đầu làm mẹ”.
(Mẹ Sam Sam, khi con 5 tuần tuổi, ba mẹ đi Cổ Thạch chơi)
Đang tải...







