Tổng số lượt xem trang
Ừ thì vẫn yêu Sài Gòn!
Ừ thì vẫn thương Sài Gòn!
Nhưng đôi khi vẫn hờn giận như cơn mưa mùa hạ.
Mỗi ngày, có một người phụ nữ ngoài 30 vẫn lặn lội thân Mập, đi từ xóm nghèo quận 2, băng qua hai cây cầu, một cây cầu nhỏ bắc ngang con kênh với những rặng dừa nước, những cây tràm. Đôi khi, cả một đàn vịt trắng, một bầy cò trắng xuất hiện. Xa xa thấp thoáng những căn nhà lá, cây cầu tre bé xíu… Có thể nói, cả một trời quê ngay giữa lòng phố thị.
Rồi là cầu Phú Mỹ – cây cầu dây văng lớn nhất Sài Gòn, nối quận 2 và quận 7, tổng mức đầu tư 2.076 tỷ đồng. Công trình do Bilfinger Berger (Đức) làm tổng thầu, phối hợp với các nhà thầu khác từ Úc, Pháp…
Trước khi lên cầu, hai bên là mảng xanh bát ngát của rừng dừa nước, rừng tràm… Mình hít một hơi thật sâu, cảm giác khoan khoái. Thoáng chốc, miền Tây dường như hiện ra nơi đây, ngay trước mắt. Một niềm vui nhỏ trong ngày đi làm, một chút quê nhà trước khi bước vào phố thị ồn ào.
Nhưng khi quen với cảm giác đó, bên kia cầu là tiếng xe container, xe tải rầm rập, đua nhau… Không hiểu mấy “ông nội” tài xế trẻ trâu nghĩ gì mà cứ lao như bay. Nhất là thứ 3 và thứ 6. Chúng tôi hãi lắm các anh à! Làm ơn chạy bình tĩnh chút được không?
Rồi một ngày, tiếng trực thăng vò vò trên đầu vang lên. Lạ thật, thành phố đang yên bình mà chiếc trực thăng của ai đó lại lượn lờ, khoảng 7h30 sáng từ trung tâm hành chính quận 2 bay vòng vòng… sắp lên cầu chăng?
Một biển cấm được dựng lên, cấm bà con trồng cây, hoa màu, rau ven đường. Những ruộng lúa, những vùng đất trũng ngày mưa giờ bị đổ cát, san lấp. Dân chúng mình lại như cá gặp nước một đoạn dài.
Đường lên cầu Phú Mỹ vốn mảng xanh ngát, trong lành, giờ cát lấp rặng dừa nước, một công trình đô thị hóa mọc lên. Cứ tưởng gần sông, người ta sẽ để chút xanh, chút yên tĩnh. Ấy vậy mà…
Những ngày triều cường, ngày mưa, Sài Gòn khiến mình ghét cay ghét đắng. Mấy thằng trẻ trâu, mấy chiếc xe buýt, xe hơi sang chảnh lao qua như tia chớp. Chúng tôi như cá rón rén vượt vũ môn triều cường. Tự nhiên, mùa mưa, mình ghét những người đi xe hơi ghê luôn, chắc là em đang ghen tỵ, hic!
Thành phố chi bao nhiêu tỷ đồng để dân thoát ngập. Nhưng than ôi, đường Huỳnh Tấn Phát vẫn chưa xong. Có con đường nào chống ngập mà nắp cống ngang nhiên nổi giữa lòng đường không nhỉ? Nhỡ lỡ, mình té xuống nắp cống coi như “Tèo” – vì Mập dư mỡ chứ không biết bơi.
Sài Gòn hoa lệ đã mang đến cho Mập nhiều người, nhiều cơ hội, nhiều trải nghiệm…
Nhưng Sài Gòn, cũng thoáng buồn.
(Hình chụp cầu Phú Mỹ, 11/2009)
ĐÀN CÒ TRẮNG DƯỚI CHÂN CẦU PHÚ MỸ,TRÊN ĐỒNG RUỘNG
Đang tải...



