Tổng số lượt xem trang
Có một câu nói như thế này: “Lời tạm biệt khiến bạn phải suy nghĩ. Nó khiến bạn nhận ra bạn đã có gì, bạn đã mất gì, và bạn đã không biết quý trọng điều gì.”
Hình như công ty mình cũng đang cảm nhận điều này.
Ngày 24/10/2006, mình bắt đầu đi làm tại công ty này sau khoảng ba tháng kể từ khi tốt nghiệp đại học, song song với việc dạy tiếng Nhật tại trung tâm. Sau một vòng luẩn quẩn từ chối các vị trí như XNK, giám đốc đại diện khi còn quá trẻ, mình mới bắt đầu vòng xin việc lòng vòng, có chỗ rớt luôn.
Ngày đầu tiên, bằng tốt nghiệp còn chưa có, mới gặp bảo vệ đã bị hù: “Thông dịch ở đây làm có vài tháng tới một năm là nghỉ à, ổng chửi ghê lắm.” Phỏng vấn với ông sếp nhỏ nhắn, đầu hói, chưa đầy 5 phút đã xong, và chiều hôm sau nhận thông báo thứ Hai đi làm.
Những tháng đầu là quãng thời gian stress: từ lượng từ chuyên ngành mới, ba hồi chuông điện thoại ám ảnh mỗi lần chuyển line cho hai ông sếp, đến việc bị la một cách vô tội vạ vì những chuyện đẩu đâu. Thoáng một cái, hơn 10 năm trôi qua.
Vào đúng dịp kỷ niệm 20 năm thành lập công ty, sếp phát đi thông báo khiến mọi người như mơ: sếp bị triệu tập về Nhật do chất lượng sản xuất và thành tích chưa đạt. Mọi người cười cười, bảo “Ôi shacho hay xạo, ai tin trời.” Nhưng một chiều party, sếp đọc nguyên bức tâm thư trên bục sân khấu. Hàng trăm con người như vỡ òa cảm xúc, vừa xúc động vừa ngỡ ngàng.
Những oán trách, giận hờn bấy lâu với sếp bỗng tan biến. Có người cố ngăn nước mắt, có người lén lau, có người bật òa trong xúc động. Bao kỷ niệm vui buồn với Chồ, sếp của mình, hiện lên trong tâm trí mọi người. Những cái ôm siết chặt vai, nụ hôn yêu thương lên má sếp mà có lẽ Chồ chưa từng nghĩ tới. Ai nấy tranh nhau chụp hình kỷ niệm.
Mình, một cô gái làm hơn 10 năm, vẫn chưa tin đó là sự thật. Cho đến hôm Chồ đặt vé máy bay về nước mà không hẹn ngày quay lại, mình mới thật sự tin.
Sếp mới và sếp bên kia đường oanh tạc xưởng không thương tiếc, coi sếp Chồ như người vô hình. Ai cũng bức xúc thay cho Chồ, và lần đầu tiên mình thấy Chồ vùng lên, đấu tranh và chiến thắng. Hàng trăm con người hả hê, nói thương Chồ.
20 năm cống hiến cả tuổi trẻ, xa vợ, xa con, lập nghiệp trên mảnh đất Việt Nam, Chồ luôn yêu mảnh đất này. Có lẽ giờ là lúc Chồ nên trở về bên gia đình. Dù không biết Chồ có quay lại hay không, những câu nói kinh điển của Chồ sẽ luôn ở lại trong lòng mọi người.
Tiếng xin lỗi, lời cảm ơn siêu dễ thương: “Không biết xà, không có liên quan xà. Mặt ai nhìn xà, màu mặt không có liên quan.” Chỉ trừ lúc Chồ đỏng đảnh tuổi đôi mươi là đáng ghét, còn lại Chồ chính là “Hoa hậu thân thiện”.
Ra đường, gái xếp hàng dài, bẽn lẽn siêu cute. Không nơi nào như công ty mình, nơi nhân viên có thể lườm nguýt sếp ngay trước mặt, sếp la vô cớ ngày mai nghỉ làm ngay, rồi phải nhờ người thứ ba gọi điện xin lỗi mới chịu.
Mọi người chỉ còn hơn hai tuần, cố “hoa hậu thân thiện” với Chồ. Chồ sai gì là đi ngay, như một đứa trẻ ngoan.
Ngày 28/2, chia tay Chồ, không biết khi nào mới hội ngộ. Không còn kể chuyện “ông Chồ nhà mình” nữa. Dưới xưởng, mọi người rần rần xếp lịch dẫn Chồ đi ăn, nhưng không biết có thành công hay không.
10 năm đón sinh nhật cùng Chồ – sẽ nhớ mãi!
Chồ già hơn, râu ria nhiều hơn. Sẽ làm ở một nơi rất xa, quê ngoại mình – Nghệ An. Sai vặt ngay, nhưng sẵn lòng vì lâu rồi không nghe tiếng gọi “thân thương, Dung-san” của Chồ. Cả công ty chộn rộn, thương Chồ, có người tiễn Chồ nước mắt rơi. Dù Chồ nổi nóng, nhưng luôn sẵn sàng xin lỗi, nên mọi người quí Chồ lắm.
Sáng hôm đó, công nhân tặng quà, ăn trưa cùng Chồ, mời trái cây, cà phê, tất cả những gì có – thương quá!


QUÀ CHỒ CHO MẬP XE ĐẠP XẾP CHỒ MANG TỪ NHẬT MANG QUA TẬP THỂ DỤC

Đang tải...









